vài điều bé nhỏ

Có những thứ mong manh đến như vậy, rõ ràng là đã giữ rất kỹ, rất trân trọng, rất nỗ lực.. Hóa ra, cho đến cuối cùng bản thân nhận lại bi thương cùng tàn nhẫn. Chỉ là đau lòng. Đau lòng cùng cực. Đoạn đường còn dài như vậy, lồng ngực còn ngổn ngang mớ kí ức người để lại, âm thanh của tiếng đàn guitar người nhìn tôi nở nụ cười. Tựa như mới đây thôi, mọi thứ trong kí ức này, chân thật ghê gớm, đột nhiên vỡ tan tàn nhẫn. Sẽ có những đoạn đường mà ta vừa đi vữa khóc, có những đoạn đường mà chẳng còn ai đủ hơi sức níu kéo ta, che chở ta nữa. Em biết vậy mà, nhưng vẫn đau lòng vì anh vô kể. Chúng ta sẽ cùng nhau ngắm hoàng hôn. Chúng ta sẽ cùng nhau đi đến những nơi em muốn đi, ăn hết những món mà em thích. Anh có biết không, em từng vì anh mà loanh quanh cả ngày ở sân bóng, cũng từng vì anh mà học nhu thuânh, đến yêu, cho đến bây giờ, lại càng vì anh là can trường, mạnh mẽ. Giông bão ngoài kia sẽ chẳng còn anh vì em mà cản lại, đau lòng của em sẽ chẳng có kẻ nhẫn nhịn xoa dịu. Anh từng nói em rất ngang ngược, rất bướng bỉnh. Từ đầu đến cuối, em thuần túy là một kẻ như vậy. Vì yêu anh, mà ngang ngược, bỏ qua đau thương để bên anh sâu đậm. Vì anh cưng chiều, mà bất chấp cả thế gian. Anh cũng biết mà đúng không? vậy vì sao lại rời bỏ em...

Bình luận