tủi thân

Lớn rồi thì tự giải quyết cuội đời của mình đi, ko ai lo cho nữa đâu. Ngay cả mẹ ruột mà còn nói mẹ ko biết giao tiếp với ngta đâu. L12 Đi họp PH thì cha mẹ ngta gặp gv hỏi han đủ thứ về con của họ học hành ra sao, yếu chỗ nào, nhờ cô chỉ bảo thêm,... còn tôi bảo vs mẹ luôn mẹ ơi vì nhà mình ở xa mẹ gọi điện cho cô hỏi han tình hình dùm con với dù gì ng lớn nc vs nhau cũng đỡ hơn ko lẽ hs mà gọi cho cô thì coi sao đc. Vậy mà nhận lại lời từ chối thẳng thừng từ mẹ. “Đó h có biết nc hỏi han gì vs ai đâu, mày học ra sao cũng đc, khá yếu gì cũng đc. T ko biết nc chuyện đâu.” Tủi thân ghê chứ. Trong khi con ngta, ngta chạy ngc xuôi lo lắng cho con của họ còn tôi từ nhỏ đến giờ việc gì cũng tự lập, ko dám nhờ vả ai vì ngay đến mẹ mình, mình nhờ hỏi han việc học của con thôi mà còn ko đc thì có ai mà tận tình giúp đỡ nữa. Hic hic đau lắm buồn lắm...

Bình luận

  • ẩn danh
    Cuộc sống của mẹ trước giờ vẫn thế, không trải qua giao tiếp, gặp ai cũng ngại, gặp ai cũng không biết nói gì, không phải mẹ muốn thế, mà trời sinh ra tính mẹ đã thế rồi, mẹ cũng chẳng muốn vậy đâu e. Nhưng ngoài việc này ra thì tất cả nẹ đều lo cho e rất tốt. E đừng trách mẹ, hãy trở nên mạnh mẽ và giỏi giang để bảo vệ mẹ.