lạc lỏng

Đêm một mình chẳng dám nói cùng ai . Nói gia đình sợ gia đình lo lắng . Nói bạn bè dc mấy ai quang tâm . Dẫu biết con đường mình tự chọn đầy chông gai và nhẫn nhịn . Đôi khi tự nghỉ tại sao mình lại chọn con đường khó đi đến vậy . Dù sao thì đả lở đi rồi thì phải huong tới mục tiêu mình đả chọn thôi . Cả cuoc đời đôi khi tự ngẩm tình yêu là gì mình chưa hề cảm nhận dc . Từ nhỏ vốn phải uôn tự giải quyết vấn đề cho bản thân .bây giờ mình chỉ muốn có nguoi lo cho mình thôi điều đó khó lắm sao . Muoc khóc nhưng nc mắt cạn sau một năm sóng gió mình dường như chẵng còn gì . Mệt mỏi . Thôi ngày mai ko lam biến nửa bắt đầu lao vào kiếm tiền thôi . Sống dựa vào đan ông ko có gì tốt cả . Tôi ơi cố lên . Khi khóc nc hảy ngước mặt lên cao dể nc mắt chảy vào tim nhé

Bình luận

  • tháng6
    Lạc lõng thế nào...?
  • phong lươn
    chuyện gì vậy ban