Tuổi 20 - Thành tựu duy nhất trong cuộc đời của con

Báo cáo

30

3

Thứ 5, ngày 3 tháng 4 năm 2025 13:28 1/4 cuộc đời Gửi mẹ - người đã dành cả cuộc đời mình cho gia đình này. Con biết mẹ sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng chữ này, và vì con chắc chắn với điều đó nên con mới dám viết mọi thứ trước giờ chưa từng nói lên đây. Khi con đang mê mệt với giấc ngủ chiều dài 7 tiếng, mẹ có lẽ đã vừa từ công ty trở về, đón em và chuẩn bị bữa tối cho cả nhà. Khi ai đó nhắc về mẹ, hình ảnh đầu tiên của mẹ hiện lên trong con chính là hình ảnh của mẹ gắn chặt với căn bếp. Con vẫn nhớ mùa mưa bão năm ấy, năm 2015 thì phải.. khi cơn bão ập đến, người người chạy đi, con và chị đã vào được nhà an toàn. Còn mẹ, mẹ ở lại với tấm ngói của căn bếp đổ sập vào người. Khi con đang lăn qua lăn lại trên giường vì đã không thể ngủ được tiếp, con nhìn xung quanh căn phòng tối om.. con nhớ đến chiếc giường cũ ở nhà mình. Con ước gì mình đã có thể nằm dài người trên chiếc giường đó, cảm nhận sự yên bình của quê và một ngày với con như thế là kết thúc. Còn với mẹ thì chắc chưa. Một ngày của mẹ chỉ kết thúc khi cả gia đình đã no bụng, đống bát đĩa đã được rửa sạch và quần áo đã được phơi lên. Khi con ngồi dậy trên giường và tựa lưng mình vào tường, con chợt nhớ ra mình đã không ăn gì kể từ 2 ngày trước. Nhưng con không đói, con không cảm thấy đói mẹ à. Con chỉ đang bận suy nghĩ về một vài điều. Còn mẹ? Mẹ đã ăn gì cho buổi sáng, trưa, tối? Mẹ hay bỏ bữa sáng hoặc ăn qua loa một cái bánh mì không có nhân và uống một cốc nước để no cái bụng rồi chuẩn bị đi làm. Mẹ cũng không kịp ăn trưa khi vừa xong việc ở chỗ này mẹ đã nhảy sang chỗ khác để làm tiếp. Mẹ bỏ qua mọi thứ tốt đẹp cho bản thân, để kịp với nhịp sống của gia đình. Và khi con ngồi đây, trên chiếc giường trong một căn phòng tối mịt, xung quanh là 4 bức tường, trên trần nhà là một cái quạt trần màu đen.. con đã bắt đầu nảy sinh những ý nghĩ. Những ý nghĩ của một đứa con tồi tệ, ý nghĩ của một đứa con sắp rời đi. Có lẽ giờ này, mẹ cũng đang tựa lưng vào tường như con với những dòng suy nghĩ miên man nhưng con và mẹ khác nhau nhiều lắm. Khi con tựa lưng vào tường vì mệt mỏi và chán nản với cuộc sống, mẹ cũng thế.. cũng tựa lưng vào đó nhưng với một cơ thể đã rã rời sau một ngày dài làm việc như chẳng có thời gian nghỉ ngơi. Con đã có những dòng suy nghĩ tiêu cực về cuộc sống của mình - cuộc sống mà mẹ vừa mới trao con được 20 năm. Con đã liên tục nghĩ về cái chết. Con nghĩ đến việc mình sẽ mua một sợi dây thừng, buộc vào cái quạt trần đang gắn chặt với trần nhà, từ từ cho cổ mình qua vòng tròn của sợi dây, không phải sợi dây chuyền mà mẹ từng mua và đeo cho con mà là sợi dây thừng con tự mua và chuẩn bị tự kết liễu cuộc đời mình. Con sẽ xếp chồng sách hoặc 1 cái ghê lên giường, chân con đặt lên đó và khi con đá văng mọi thứ ra xung quanh thì sự sống trong con cũng kết thúc. Nhưng con chỉ nghĩ và chỉ vừa mới có ý định, con chưa hoàn toàn thực hiện điều đó. Vì con muốn biết, khi trong đầu con là những dòng suy nghĩ tiêu cực về một cuộc sống làm con cảm thấy không bao giờ là trọn vẹn, đầy đủ và hạnh phúc thì trong đầu mẹ lúc này, mẹ đang nghĩ gì cơ chứ? Mẹ cũng như con, với những suy nghĩ chẳng tích cực.. mẹ nghĩ lại về tất cả những điều, trong đó có cả những điều con chưa từng nghĩ tới. Mẹ nghĩ sáng mai nên mua đồ ăn sáng gì cho cả nhà? Trưa mai nhà ta sẽ ăn cơm với gì? Rồi lại cả tối mai nữa. Mẹ nghĩ về tiền lương rồi lại một đống khoản cần chi trả, mẹ cần phải làm nhiều hơn thế nữa để có thể lo được cho tất cả. Mẹ lo cho sức khỏe của bà rồi của ông, mẹ tự trách bản thân khi đã trưởng thành và lớn đến ngần này tuổi vẫn không thể chăm lo được cho ông ngoại. Mẹ trách bản thân đã không phải là một người mẹ giỏi giang, giàu có để con mình có thể sống một cuộc sống được tốt hơn. Mẹ trách bản thân chẳng còn nhiều sức khỏe, chẳng thể làm nhiều hơn lúc trẻ. Rồi mẹ lại dằn vặt chính mình sau những lời quát mắng em và tự hứa sẽ không còn lần nào như thế nữa. Nhưng rồi áp lực vẫn đến với cuộc đời của mẹ và mẹ chẳng thể kiểm soát nổi điều đó, mẹ trút "cơn mưa" lên đứa con chỉ mới 4, 5 tuổi. Và mẹ biết gì không? Khi cuộc đời cứ cho ta liên tiếp những khó khăn, ta chuyển những khó khăn đó thành cơn đau rồi đặt nó lên vai của những người kế tiếp. Nó chính là "tổn thương liên thế hệ". Và khi em chịu đủ mọi áp lực và lời mắng chửi mẹ "dành cho", sau những nỗi đau đó, mẹ lại ân cần và dịu dàng với em trở lại.. vậy thì điều gì sẽ xảy ra? Điều sẽ xảy ra chính là con của bây giờ. Con biết mẹ đã chịu mọi loại khổ cực và vất vả trên thế gian này, nhiều lúc mẹ đưa nó về phía con. Con cảm thấy con thật có ích. Con đã chịu một phần nào đó thay cho mẹ. Và vì con sợ đến một ngày, khi mọi thứ không thể vừa vào một quả bóng cao su đang dần dần to ra.. nó sẽ nổ và những người con yêu thương nhất sẽ phải gánh chịu những điều tồi tệ đó. Nên con đã quyết định giữ nó cho riêng mình, ôm quả bóng đang to ra hay trái bom đã hẹn giờ phát nổ.. chạy đến cái nơi xa nhất - nơi chỉ có mình con. Có lẽ con đã sẵn sàng cho cái ngày người con bị nổ tung ra thành nhiều mảnh. Con vụn vỡ. Con biến mất. Cả thế giới vừa mất đi một người, nhưng còn rất nhiều người đã có thể tiếp tục sống tiếp. Đó là điều vinh dự và quý giá nhất cuộc đời con, điều mà khiến con cảm thấy bản thân mình có ích đến nhường nào. Con ích kỷ lắm đúng không? Thân xác này là của cha mẹ tặng cho con nhưng con đã không thương tiếc mà thẳng tay làm tổn thương nó. Mẹ - một người thật vĩ đại và bao dung. Mẹ vĩ đại và bao dung cho tất cả mọi người. Vậy thì con xin mẹ, hãy bao dung cho con nốt lần này mẹ nhé?

Bình luận

  • Ngọc Linh

    Mình k biết b có phải b KTT k nhưng mà nếu đúng là như vậy thì có lẽ đến thời điểm hiện tại, b đang phải chịu đựng quá nhiều điều, cảm xúc hỗn độn ở bên trong, b tự ôm đồm quá nhiều thứ về phía mình đến mức kiệt quệ sức lực và tinh thần. Nếu như bây giờ có hàng trăm lời khuyên, hàng trăm người vào tâm sự, chia sẻ và thấu hiểu cho câu chuyện của b thì b cũng rất khó để vượt qua mọi thứ. B nghĩ về cái chết và những điều tiêu cực liên tục, lại còn k ăn uống trong nhiều ngày, k có năng lượng để làm những việc khác. Điều này ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống, các mqh và công việc/ học tập thì mình nghĩ b nên tìm một ai đó đáng tin (Có thể là người thân, bb,..) còn nếu khó quá thì mình nghĩ b nên đi tham vấn/ trị liệu tâm lý. Đặc biệt nếu những vấn đề trong quá khứ mãi chưa thể giải quyết và nó cản trở mọi thứ trong cuộc sống hiện tại của b. B chưa thực hiện hành vi tự sát nhưng lại có ý tưởng về nó thì thật sự vấn đề này cần được can thiệp càng sớm càng tốt. Đừng chịu đựng mọi thứ một mình, hãy nói ra, có thể người nào đó sẽ đánh giá câu chuyện của b nhưng cũng có thể sẽ có người hiểu cho những gì b đang trải qua. Nếu viết lên đây cũng là 1 cách để giải tỏa áp lực thì b hãy cứ viết. Mình k chắc sẽ đưa ra cho b 1 thứ gì hữu ích để b có thể vượt qua nhưng mình chắc chắn sẽ đọc hết những bài b viết. Hãy ở lại và đừng rời đi, giải thoát k phải là con đường cuối cùng. Khi b chết đi, nỗi đau k biến mất, nó chỉ chuyển từ b sang những ng yêu thương b nhất. Vòng tròn đau khổ đó, có lẽ mẹ b sẽ là người chịu đựng tiếp theo. Bình tĩnh và vẫn có mng ở đây, chúng ta cùng nhau từ từ giải quyết. Nếu b muốn đc tư vấn thêm về các địa chỉ khám tâm lý uy tín, mình rất sẵn sàng cho việc này. Hoặc b cũng có thể kết bạn với mình và bọn mình có thể cùng nhau nói chuyện.
  • KTT

    Cảm ơn vì những lời nhắn nhủ của bạn. Mình nghĩ bản thân cũng chỉ có một số vấn đề trong quá khứ chưa thể giải quyết được thôi nên cũng không nhất thiết cần tham vấn hay trị liệu. Mình nghĩ mình ổn.. cho tới thời điểm hiện tại thì là như vậy.
  • KTT

    Nhưng mình cũng thật sự muốn nói chuyện với một ai đó, có thể việc nói chuyện với một người chưa từng quen sẽ dễ dàng hơn rất nhiều lần so với nói chuyện với người nhà.
Tải ứng dụng