tâm sự vặt

Báo cáo

1

0

Từ khi tôi sinh ra và có nhận thức từ nhỏ tôi đã sống cùng bà nội và anh trai,từ nhỏ khi tôi được mấy tháng,bố mẹ ly hôn một người một ngã,chính vì thế bà vô cùng yêu thương hai anh em tôi,nhà tôi có 7 anh em nếu tính thêm cả các anh em họ,thì là 7 từ nhỏ tôi sống cùng bà nên yêu thương nghe lời bà lắm,theo mấy lời nhận xét của hàng xóm,thì tôi là một đứa trẻ ngoan hiểu chuyện và nghe lời,gặp ai cũng chào hỏi dạ vâng,có chửi cũng toàn nói mấy câu mát mát,cố lắm thì có từ điên,dù là mấy anh chj em trong xóm lớn hơn hay bé hơn đều gọi anh chj em không xưng hô tao mày,nhưng khi học lớp 5 khoảng chừng trước tết 2 tháng,bà tôi qua đời đột ngột,lúc đó,đang trong thời kỳ mà nhà tôi đang xây,lúc đó là nữa đêm,tôi chợt tỉnh nghe thấy ồn ào,chạy ra từ nhà hàng xóm,thấy chú thím và anh trai tất bật dọn dẹp,tôi mới biết bà mất rồi,khi bà được đưa về,tôi không hiểu gì cả,chỉ thấy buồn,khi làm lễ,tôi đã khóc rất nhiều,làm lễ 3ngày thì đem bà đi chôn cất,lúc đó bà mới 59 tuổi,tôi buồn lắm Khi đó mẹ đã đưa tôi về ở với bà ngoại của tôi,mới đầu tôi còn mong chờ thứ tình cảm gia đình mới,thật bất ngờ,đời vả cho tôi một cú đau điếng,khiến tôi mới chợt nhận ra,tình cảm cái quáy gì chứ,địa ngục còn đúng hơn.năm tôi học lớp 7 sự cố ập đến anh tôi đi tù vì nghiện ma túy,vì không có sự quản thúc của bà nội anh tôi càng đi quá đà,lúc đó tôi không hiểu vì sao anh không đi với tôi ở cùng bà ngoại,khi anh bị bắt không lâu bà ta hay chửi mắng nói rằng bà ta không có đứa cháu như anh tôi bà ta khinh anh tôi ra mặt vậy mà mỗi khi gặp là niềm nở,tươi cười như đang nịnh nọt,mẹ kiếp bà ta hay chửi mắng vô cớ khiến tôi càng ghét bà ta hơn,bà ta nói khi tôi đã ở cùng bà ta phải thay đổi tính nết mấy thói Hư tật xấu ở với bà nội phải thay đổi,mà tiếc quá tôi không có tật xấu vì vậy,đành phải làm một con mất dạy,thôi,dù gì cũng là thay đổi rồi còn gì,càng ngày ở với bà ta tôi càng khinh ra mặt bà ta hay chửi tôi"sao mày không chết đi""mày ghét tao lắm đúng không"hahh đúng rồi đó Năm tôi học lớp chín trong thời kỳ ôn thi tuyển sinh,trước đó 2 tháng gì đó,tôi bị tung ảnh trong nhóm lớp,chỉ có bà ta,mẹ tôi và dượng biết,tuy rằng mọi chuyện đã êm xuôi mọi người trong lớp không nói gì nhưng mấy người lớp khác hay nói tôi nói tôi móc,lộ link tôi đâu muốn đâu?tôi vẫn đi học tươi cười với bạn bè,nhưng mỗi lần gặp hay chạm mắt tôi đều sinh ra một ám ảnh tôi càng ngày càng để tâm đến nhưng ánh mắt vô tình hay cố ý.anh tôi cuối năm nay là về,nhưng anh tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với tôi và ba tôi cũng không biết,nếu họ biết họ sẽ tìm đủ mọi quan hệ lôi tên đó ra,tôi không giám nói cho anh và ba biêts....tôi không giám.vì anh và ba yêu thương tôi như vậy,liệu họ có chấp nhận không?tôi biết người tung ảnh tôi là ai,hắn tên Dũng họ Nguyễn2009ở bắc ninhnhưng tôi làm ngơ không muốn gây thêm rắc rối,âm thầm chịu đựng rồi nó cũng sẽ dần lắng xuống thôi?nhưng tôi vẫn để tâm để tâm đến ánh mắt,dù chỉ đi ngang quamột ánh mắt hay một câu nói dù chỉ là từ "con" tim tôi thắt lại,tôi ám ảnh,lúc đó hắn cũng gửi cho ngy tôi,đêm đoa tôi nt chia tay,ngy tôi không đồng ý,ngy tôi động viên nói không muốn chia tay,rồi tôi cũng không nói về chuyện đó nữa,nhưng nó vẫn là một vết cắt sâu hoắm,sâu đến mức tôi không dám nói ra,mỗi lần anh hay ba tôi điện,tôi nhiều lúc muốn nói ra nhưng tôi không dám....không dám nói ra....

Bình luận

Tải ứng dụng