Tâm sự gia đình

Báo cáo

548

5

Em năm nay học lớp 9, gia đình em thật sự khiến em vừa sợ hãi vừa hạnh phúc. Bố mẹ em đều làm nghề tự do họ lo mọi thứ cho em và anh trai em đi học, em yêu gia đình em nhưng đôi khi em cảm thấy căn nhà mà em đang sống luôn khiến em cảm thấy mệt mỏi và stress. Khi còn nhỏ em cảm thấy ghen tị với anh trai vì anh trai em khi còn nhỏ bị ốm và lúc nào cũng được quan tâm, em cảm thấy tội lỗi khi bản thân ghen tị nhưng anh trai em cũng đã tốt lên từng ngày và hiện tại anh ấy hoàn toàn khỏe mạnh. Khi anh trai em khá lên, em đã luôn cố gắng để có sự quan tâm của bố mẹ nhưng bố mẹ luôn bận công việc của mình. Dần rồi em cũng quen với việc đó, và bây giờ chính sự quan tâm của bố mẹ đột ngột lại khiến em sợ hãi, em là một người hướng nội và ngại giao tiếp xã hội. Em luôn ngưỡng mộ anh trai em vì anh ấy học giỏi, và cái gì cũng giỏi hơn em. Em thật sự không hứng thú với học hành...mặc dù khi còn ở tiểu học em thích đi học và gặp bạn bè. Nếu khi còn bé hỏi ước mơ của em là gì thì em sẽ nói rằng em muốn làm họa sĩ, và hiện tại thì là em không biết. Em cảm thấy lạc lõng và chỉ muốn chết đi, em không có ước mơ, không mục đích có lẽ đích đến của em là một cái chết thanh thản hoặc đột ngột khi em còn trẻ? Vâng chắc chắn em biết bản thân đang dần có những suy nghĩ lệch lạc về cái chết, đối em với cái chết mới là ước mơ của em. Lúc đầu em cảm thấy tội lỗi khi suy nghĩ về nó, và em cũng nghĩ cho gia đình em sẽ cảm thấy thế nào khi em chết. Nhưng rồi thời gian cứ trôi đi và em nhận ra bản thân cũng chẳng quan tâm đến nó nữa. Em cảm thấy sợ ánh mắt của người ngoài và người nhà, em không thể phản đối bố mẹ về những quyết định họ chọn cho em, em vẫn luôn cố gắng trở nên ngoan ngoãn, nhiều lúc em cảm thấy bả thân vô dụng, thật thảm hại khi không thể như anh trai em đến mức em chỉ muốn ngủ một giấc mơ mãi mãi không tỉnh dậy để không phải đối mặt với gia đình và xã hội. Em luôn cố giấu mọi thứ với gia đình, được điểm cao? Em sẽ giấu nó đi vì đơn giản em đã nghe quá nhiều những sự nghi ngờ như chắc gì đó là của em làm hay chép bài đứa nào, mỗi khi em cảm thấy stress và mệt mỏi, em chia sẻ với bất ai trong gia đình...thì ngày hôm sau trên bàn ăn em sẽ trở thành trò cười của gia đình, anh trai em bắt bẻ em rằng tao học ở trường đó thì đâu có gì mệt mỏi, mỗi lần em nói cảm xúc hoặc tâm sự với gia đình thì là lần đấy em trở thành trò cười...nhất là mỗi khi nhà có cỗ, họ hàng hỏi về em, bố mẹ hoặc bất ai trong gia đình sẽ chia sẻ hết tất cả những gì em đã tâm sự hoặc chia sẻ với họ trong khi em vẫn đang ở đó, em thật sự không thể chịu nổi vì vậy luôn bỏ đi thì sẽ nhận được lại câu rằng em không biết "đùa", ĐÙA!? Những em tam sự hay cảm xúc của em chỉ là một trò đùa với gia đình!? Nhưng trên tất cả em vừa yêu vừa ghét chính gia đình mình. Em không có ước mơ về tương lai hay con đường sau này, em chỉ biết trôi theo dòng chảy, mặc kệ cuộc sống, em có thể sống hôm nay và chết vào ngày mai em cũng chấp nhận chúng, em chẳng còn bất kì điều gì lưu luyến tiếc khi chết bây giờ cả. Gần như em cảm thấy bản thân bị điên khi ước mơ của em lại là có một cái chết nhẹ nhàng

Bình luận

  • .

    Em chỉ đang có một số vấn đề về tâm lý thôi đến nhà tham vấn họ sẽ giúp được em
  • Ngoc Anh

    năm nay thì Mình 13 tuổi bố mẹ mình cũng làm nhà nông ở trên vùng cao nên là nhà mình nghèo khó từ nhỏ thì mình ở với bác mình dạy dỗ mình từ khi mình còn nhỏ đến bây giờ từ lúc có em mình xuất hiện em mình sinh năm 2014 và mình bắt đầu thực chất là mình vẫn rất là yêu thương em mình nhưng mà cho đến khi là có cái ngày em mình bị chửi mình khóc các thứ mình kiểu lo cho em mình nhưng mà đến từ lúc mình bị chửi em lại cười nên là mình rất là ghét và từ đấy Mình rất là ghét mình kiểu ghét một cách căm thù luôn ý mình muốn ăn tươi nuốt sống nó luôn mình từ khi còn nó mình cảm giác là đào lộn cuộc sống Bây giờ tính của mình hay khó tính nên là mình có test thử vài bài test tâm lý lý Test trầm cảm thì mình có Đạt 51%
  • thich tam su

    mình hiểu cảm giác đó của bạn vì mình cũng có em gái
  • thich tam su

    mình thật may mắn khi được sinh ra có thể hoàn chỉnh, Nhưng lại có một gia đình không mấy hạnh phúc Có một ông bố cực kì khó tính, cáu gắt với vợ con, không biết do tính chất công việc đè nặng quá hay bản chất đã vậy khiến ông ấy lúc nào cũng rất ít cười nói với mẹ con mình. Cứ mỗi lần đi làm về thì thấy ông khó chịu, nhăn ngó , quạo quọ nhiều hơn đùa giỡn, cười nói. Còn đi chơi thì rất ít đi, cứ mỗi lần đi là mình thường mong ông về nhà thiệt trễ để không thấy mình đi, hình như mình đi chơi đều có mẹ đồng ý, mẹ rất thương và hiểu mình, hiểu mình cũng có phụ giúp việc nhà nên sẽ cho đi chơi, chắc mẹ là phụ nữ nên hiểu mình muốn gì. nhưng cũng sợ bố mình lắm, nên cũng ít cho đi chơi khuya lại, nói khuya thì khuya chứ cỡ 7h là mình về rồi, bố không cho đi chơi khuya có khi còn không cho đi buổi sáng. nên mình thường có suy nghĩ rất ghét ông. Đôi lúc mình thường thấy mẹ than thở vừa bệnh mà vừa phải làm việc, lúc trước thì đi làm trong cty nên tiền thì mẹ giữ nhưng giờ mẹ bị đau lưng nên mọi tiền bạc do bố mình giữ, nói thật nhìn mẹ như vậy, rất muốn mẹ sống 1 nơi hạnh phúc hơn bây giờ, thoải mái hơn
  • nhỏkt16t

    ai ts dâm đi
Tải ứng dụng