Sự im lặng của người trong cuộc
Báo cáo179
0
Có những người mẹ chồng như thế này.
Con trai gửi tiền về nhưng giấu con dâu, thậm chí người chồng cũng không nói với vợ. Sau đó, con dâu nhờ mẹ chồng giữ hộ số tiền đó. Việc này chỉ có tôi, mẹ chồng và bố mẹ đẻ của tôi biết.
Có một lần, bà nói: “Cho mẹ mượn để sửa nhà.”
Nhưng sửa bao nhiêu, mượn bao nhiêu thì bà không nói rõ.
Một thời gian sau, khi cuộc sống vợ chồng không ổn định, tôi có nói với mẹ chồng rằng mình cần sử dụng số tiền đó và xin lại. Bà trả lời:
“Làm gì còn, bố nó có gửi về lần nào đâu. Số đó dùng cho mấy lần cho cháu đi viện khám.”
Nếu tôi nhớ không nhầm, cháu chỉ đi khám viêm tai hai lần và cảm cúm một lần. Trong thời gian sửa nhà, con tôi chủ yếu ở bên ngoại. Kể cả khi ở bên nội thì ông bà ngoại vẫn thường xuyên cho đồ, và tôi cũng thường xuyên gửi tiền thêm cho ông bà ngoài số tiền đã gửi trước đó.
Nghe xong, tôi chỉ biết nói:
“Dạ vâng ạ, hết rồi thì thôi ạ.”
Sau đó một thời gian, hôn nhân của tôi không suôn sẻ và tôi đã làm đơn ly hôn. Hiện mọi việc vẫn đang trong quá trình giải quyết.
Gần đây, tôi nghe hàng xóm nói rằng bà đi kể với mọi người là “tôi đòi tiền bà”. Nghe vậy, tôi chọn im lặng. Bà muốn nói gì thì nói.
Tôi tin rằng, sống ngay thẳng thì không cần sợ lời bàn tán.
Đó là một bài học trên đường đời mà tôi nên ghi nhớ: có những thứ mất đi rồi, điều tốt nhất có thể làm là học cách buông và bước tiếp.


Bình luận