Khi gia đình là tận cùng của nỗi đau

Báo cáo

120

3

Tớ năm nay 22 tuổi. Bố mẹ tớ bỏ nhau khi tớ mới 2 tháng. Mẹ bỏ tớ, dẫn theo chị gái lớn hơn tớ 3 tuổi và để lại tớ với bố-người đàn ông nóng tính, vũ phu và thường xuyên say rượu. Bố chăm tớ đến năm tớ tròn 1 tuổi thì đưa tớ về cho cô nuôi và bố bỏ tớ ở lại đó rồi lại biệt xứ. Vì được cô nuôi từ nhỏ nên tớ luôn tưởng rằng mình là con ruột của cô. T cứ ngỡ rằng ở với cô thì sẽ ổn hơn, nhưng hình như nóng tính, bạo lực là gen của nhà tớ ấy, mỗi khi cô giận chẳng cần biết đúng sai thì tớ sẽ bị cô mắng chửi thậm tệ và đánh đập. Lớn dần tớ cũng quen và cố gắng biểu hiện thật tốt để ko bị đánh nữa. Nhưng cô có một người con trai, khi anh lớn anh cũng nóng tính và bạo lực. Nhà tớ rất thích đem nhưng khuyết điểm của tớ ra nói và cười nhạo, xem như đó là trò tiêu khiển. Dù họ đối xử với tớ có chút không tốt, nhưng họ vẫn không để tớ phải đói ngày nào cũng như thiếu thứ gì. Nhà cô tớ cũng thuộc tầng lớp trung lưu, có của ăn của để. Sau khi đỗ đại học, tớ đã hy vọng về một tương lai tốt hơn, nhưng ngay từ đầu nó đã không sáng lạn như tớ vẫn mong ước. Nhà tớ cấm cản, không muốn cho tớ học đại học vì nó rất tốn, tớ cũng hiểu điều này. Họ quyết định sẽ cho tớ đi xuất khẩu lao động, nhưng tất nhiên là tớ không muốn. Tớ cố gắng cầu xin, thậm chí khóc rất nhiều. Cuối cùng, họ đồng ý. Lên đại học họ vẫn chu cấp cho tớ đầy đủ, tớ rất biết ơn điều đó nên tớ cô gắng học và cũng được học bổng dù ko phải toàn phần. Năm 2, tớ quyết định đi làm thêm vì tớ biết mỗi lần gửi tiền hay tớ xin tiền họ đều sẽ mắng chửi tớ rất nhiều. Nhưng làm đc 1 năm thì tớ phải nghỉ vì kết quả học tập bị ảnh hưởng. Lên năm 3, tớ phải đi thực tế rất nhiều, vì ngành tớ là ngành du lịch. Tớ đã xin họ cũng khá nhiều. Điều này khiến tớ thấy rất nặng nề. Về phần bố tớ, khi tớ lên đại học tớ mới bắt đầu liên lạc lại được với bố. Bố tớ cũng bắt đầu hỗ trợ tớ. Nhưng không phải lúc nào ổng cũng có tiền, và nếu tớ xin nhiều thì sẽ bị mắng. Rồi thời gian cũng trôi qua nhanh chóng, năm nay tớ cuối cấp rồi, nhưng năm qua (2025) thật sự là một năm quá đỗi đau đớn đối với tớ. Tớ phát hiện mình bị viêm cổ tử cung cấp 3 là cấp độ rất nặng, bị viêm giác mạc cũng như dạ dày. Thật ra nhưng bệnh này tớ bị lâu rồi tớ cũng có nói với mọi người nhưng mọi người đều cho rằng nó không sao và buộc tội tớ nói dối để xin tiền. Lần đi khám hôm qua tớ mới được biết tớ bị nặng. Đi khám bệnh, hay ngay cả bây giờ là điều trị bệnh cũng luôn là một mình tớ. Vì không đủ khả năng chi trả viện phí, số tiền cũng khá lớn hơn 30 triệu, tớ gom góp đc gần phân nửa, số còn lại tớ cầu cứu gia đình. Nhưng, bố thì gọi không được, cô và anh thì cho rằng tớ nói dối để lừa tiền (mặc dù tớ đã gửi hoá đơn rõ ràng). Bất lực tớ đi vay app, vay web nhưng vẫn không đủ. Mai tớ sẽ bắt đầu điều trị, và tớ nghĩ rằng tớ phải xin bệnh viện cho trả góp thôi. Tớ muốn sống, nhưng thật sự nhiều lúc tớ cũng muốn chết quách đi cho xong. Thật sự tớ không thể chịu nổi nữa rồi.

Bình luận

  • Nhi

    Đọc những dòng tâm sự của em thì đúng là cuộc đời em chịu quá nhiều nổi khổ, nhưng thôi cố gắng lên em nhé, gì em đã cố gắng 22 năm rồi thì cố gắng thêm để vượt qua nhen, rồi tương lai sẽ tươi sáng với em thôi.
  • jeremias

    hola
  • jeremias

    cómo estás
Tải ứng dụng