cuộc đời tôi

Báo cáo

74

0

Cuộc sống của tôi chưa bao giờ là ổn. Ngày còn nhỏ thì cái gì trong nhà làm cũng bị la, không làm cũng bị la. Tôi cố gắng học xong lớp 12 rồi lấy bằng cấp 3 và xin đi làm. Dù rất muốn học đại học nhưng đi làm để có tiền tự lo cho bản thân. Đi làm được 6 năm nhưng cũng chỉ đủ sống mỗi ngày không dư dã được gì, rồi tôi cũng có suy nghĩ là sẽ không làm công việc đó nữa. Thời gian đi làm tôi cũng gặp một vài người thích nhưng tôi không có tình cảm với họ. Ngày anh tôi trở về tôi nghĩ cuộc sống tôi sẽ được tốt hơn, nhưng nó lại có nhiều chuyện xảy ra hơn. Anh trai tôi cãi nhau voi bame thường xuyên, tôi nhìn thấy cảnh đó mệt mỏi vô cùng. Rồi tôi cũng gặp được một người mà tôi nghĩ là thuong tôi và tôi cũng thuong. Đó là một người anh ngoài xã hội của anh ttai tôi. Gặp nhau một thời gian rồi tìm hiểu, cứ nghĩ là cuộc sống sẽ màu Hồng. Chúng tôi quyết định kết hôn, anh từng có một đời vợ, nhưng đó là quá khứ nên tôi không bận tâm đến. Ai cũng nghĩ tôi kết hôn xong sẽ có cuộc sống hạnh phúc, nhưng đó mới là bắt đầu cho những ngày buồn sau này. Thời gian đầu mọi chuyện vẫn tốt nhưng sau đó anh bắt đầu những cuộc nhậu không có điểm dừng. Anh vì bạn bè, vì anh em xã hội chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Đỉnh điểm là có lần anh đuôi tôi đi lúc đó tôi không biết nên đi đâu và tôi trở về bame. Tôi về được vài ngày thì anh điện thoại và keu tôi trở về vì thuong anh nên tôi cũng mềm lòng. Mấy lần sau a cũng như vậy có chuyện là cứ noi tôi đi đi. Đến hôm nay, tôi cũng bị đuổi và trở về mẹ nhưng gđ tôi kinh tế cũng khó khăn, gần Tết tôi thấy có nhiều công việc để xin làm, ở nhà thì không làm gì nhưng vừa chuẩn bị đi xin thì lại bị chính mẹ ruột tôi nói câu: “mày khỏi đi xin đi mày không làm được gì hết”. Nghe ma thấy buồn thấy chán mọi thứ, mỗi tháng phải đóng lãi ngân hàng mà cứ nằm ở nhà thì tiên đau ra mà đóng. Tết thì đến nơi muốn đi làm để có vài đồng bỏ túi xài Tết. Không làm cũng nói mà làm cũng nói. Nhiều lúc tôi có ý định một là bỏ đi đau do thật xa rồi tu kiếm gì làm và tự sống, còn hai là chết đi cho rồi chứ sống mà mệt mỏi quá thì sống làm gì cho mệt. Bế tắc trong cuộc sống của chính bản thân

Bình luận