Ngày thứ 537 không tâm sự với anh

Anh - Người qua đường ấm áp! Em còn nhớ rất rõ những kỷ niệm lần đầu ta làm quen nhau trên cái app đã từng một thời và giờ thì...đã sập. 2 con ng hoàn toàn xa lạ, anh bắt chuyện và em nhẹ nhàng đáp lại. Những tin nhắn ngày 1 nhiều vào mỗi đêm đến 1-2h sáng khi cả 2 đều buồn ngủ nhưng vẫn muốn tâm sự thật nhiều thật nhiều với đối phương nên chẳng đành kết thúc cuộc nc. Chúng ta nc với nhau từ tháng 4/2015 đến 10/2015 sau cả nửa năm nc mới quyết định gặp mặt. Đơn giản là ta thích. Khi đó chỉ là anh em k hơn k kém. Bởi cả 6 tháng trời ta vẫn chẳng biết gì về nhau, chúng ta giống nhau quá mà. Chỉ là 1 mạng xh ẩn danh, ta bày tỏ, ta là ta và chẳng ai biết ta qua cái màn hình đó. Chúng ta có nguyên tắc riêng và vì thế sau 2 năm quen biết đi chơi,đi ăn mà 2 ta chẳng ai biết tên ai, ta gọi nhau là anh/em hay thi thoảng anh đùa là chú/cháu. Buồn cười nhỉ? Ta chỉ biết rằng ta có rất nhiều sở thích giống nhau. Biết về nội tâm của nhau, biết cái mà ngoài đối phương chẳng ai biết nữa. Chúng ta đã từng thân tới vậy sao? anh bảo ban đầu đọc tên nick của e thấy ghét ak, nhưng lại tò mò và lạ lạ nên vào đọc tâm sự...thế rồi cứ mê mẩn đọc cả hơn mấy tiếng đồng hồ cho hết rồi nhắn tin làm quen. Đơn giản vậy đó rồi ta qurn nhau, ta thân nhau, anh đọc hết tâm sự của em hay nố đúng hơn em tâm sự hết cho a những gì trong e và ngược lại. Ta đi chơi nhiều hơn nhưng luôn luôn giữ khoảng cách là anh em (hơn tuổi). Ta đến với nhau tâm sự chỉ đơn thuần như "ngưòi lạ ơi"...và rồi, lâu dần bỗng e thích anh nhiều hơn,quý anh nhiều hơn vè hình như anh cũng vậy. nhưng ta luôn im lặng và khoảng cách vẫn luôn là vậy mãi mãi là vậy cho tới khi k 1 lời từ biệt vẫn chỉ là vậy. nhưng a ak! sau gần 2 năm và e phát hiện, ng luôn xuất hiện trong tâm trí em k ai khác là anh. Là em đã yêu anh, k phải sự ngộ nhận! k phải sự ngưỡng mộ! mà e yêu thật đó a ak!Chỉ tiếc là giờ ta k ai biết ai, ta chẳng biết tên cũng chẳng có sddt chẳng có bata cứ thông tin nào ngoài những sở thích của anh. Anh còn nhớ bài 2 sắc tigon k? anh còn nhớ quán ốc vỉa hè? anh còn nhớ cây cầu ấy?...và anh còn nhớ cô bé - ng thầm yêu anh! còn em, em nhớ những bức hình, em nhớ chú chó màu đen hôm đó, em cũng nhớ hơi ấm từ bàn tay ấy mỗi lần an ủi mà nắm lấy tay e. em nhớ anh! thực sự rất nhớ anh! là em k đủ dũng cảm mà đối mặt, là e trốn tránh anh, là em im lặng rời xa a,, là sự cố chấp của đứa trẻ này - em khi đó trẻ con lắm phải k? còn a thì... k biết a đã từng yêu e k? hay a có từng thích em k? hay chỉ là do em tự đa tình? hay đó là sự thương hại của 1 ng anh đối với đứa em này?. Những ngày tháng em sống với đống thuốc ngủ đó, sống teong những giọt nước mắt, , là anh, chính là anh đã bên e làm e nguôi ngoai nỗi buồn, làm e có động lực cs. Em đứng dậy rồi, em vẫn luôn cố gắng là cô gái mạnh mẽ nhưng anh ak...em mệt lắm. Cs này thực sự quá nhiều mệt mỏi hết chuyện này ta sẽ còn chuyện khác và lần này nỗi khổ khác lại mình e gánh lấy mà chẳng còn ai sẻ chia nữa. E lại là con nhím nhày nhụa máu. Nhưng lần này chămgr có ai tới đó mà thương hại nó nữa. chẳng có ai biết ólaij gồng mình lên mỗi đêm về. Và nó nhớ anh nhiều hơn! Nó lại ích kỷ muốn có anh bên cạnh hỏi nó rằng "buồn chuyện gì vậy e?" "ngốc nào, cố lên, rồi mọi việc sẽ qua thôi" Chẳng còn gì cả, k có anh nữa. Nó im lặng trong vỏ bọc hoàn hảo đó: ngày cười đêm cắn răng để k bật ra tiếng nấc. Là em nợ a, nợ a lời "Cảm ơn", anh đã bên em lúc e tuyệt vọng nhất. còn e lại chẳng giúp gì đk cho a, lúc a mất đi ng thân yêu nhất. em biết anh yêu bố nhiều lắm! "Bố mất! anh ổn chứ? " là câu nói em muốn nói với anh nhưng lại sợ,sợ đứa con nít này k đủ tư cách hỏi 1 ng đàn ông như anh câu đó. Em lại im lặng! Im lặng là cái mà em làm giỏi nhất mà. đôi khi và đặc biệt là lúc này em ghét cái im lặng của em đến tột độ. và giờ em lại che giấu mình nơi này để hỏi anh 1 câu "Anh có từng yêu em chưa? dù chỉ 1s thôi"

Bình luận

  • v.dũng .
    nên trách ng ctrai kia thôi . yêu ko dám nói . để cho một cô gái rụt rè phải đau buồn .